Tác giả: Song Nguyễn

CUỘC ĐỜI DÂNG HIẾN
Tác giả: Song Nguyễn
Chương 1
Lá thư mở đầu
Sài Gòn 30.8.1960
Xu Xu thương mến! (*)
Hôm nay là vừa
đúng hai tuần lễ sau cuộc du hành gây nhiều
chấn động tình cảm nhất đời ba, ba mới đặt
bút viết cho con, theo yêu cầu của con. Sự
chậm trễ này hẳn con cũng đoán ra lý do rồi.
Con của ba thông minh lắm mà! Ba khen con
như vậy, không phải để con khỏi hờn ba đâu
nhá. Nhưng, ba muốn nhắc đến một kỷ niệm êm
đềm đã qua:
hồi
má con còn sống, người luôn hãnh diện về trí
thông minh của con. Con biết không! Mỗi lần
người được mời đi dự lễ phát thưởng cho con
ở nhà trường, người mừng ứa nước mắt ra. Và
tối
đến,
khi người kể lại cho ba, má con vẫn còn khóc
vì mừng. Còn ngày nay, Xu của ba được đào
luyện trong một môi trường vừa tiến bộ, vừa
bảo đảm tức là tu viện. Ba tin trí thông
minh của con càng có điều kiện phát triển
hơn. Do đó, ba tin con đã đoán ra ý ba.
Xu ạ! Mặc dù đã
qua hai tuần lễ rồi, nhưng những hình ảnh
của cuộc hành trình, nhất là những điều ba
đã mắt thấy tai nghe tại bán đảo “sống
và chết” như vẫn đang diễn ra trước mắt
ba. Và đã có lúc, ba
không ngăn được nước mắt.
Con đừng vội
cười ba nhá! Làm sao mà ba giàu tình cảm
vậy? Thật sự, ba cũng tự nhận thấy hồi này
ba dễ xúc động trước những cảnh tang tóc bên
ngoài: một phần có lẽ tại cái chết của má
con đã khơi nguồn nước mắt của ba; đàng
khác, những bối cảnh bên ngoài đã ảnh hưởng
đến con người đa cảm của ba nhiều. Cũng
chính vì mối tình cảm đầy ứ đó, ba không
biết phải viết cho con điều gì và bỏ điều
gì? Hôm nay ba quyết định viết cho con tất
cả những gì ba đã thấy, đã nghe trong cuộc
hành trình. Tuy nhiên, ba cũng xin lưu ý con
điều này: lòng ba thì muốn vậy đó, nhưng trí
nhớ của ba hồi này kém sút lắm con ạ! Bằng
chứng là Tiến em con, nhiều lúc nó cũng kêu
là ba hay quên quá. Một
điểm khác nữa là ba chưa hề viết tường thuật
bao giờ, nên hẳn là sẽ có nhiều điều lẩm
cẩm, lộn xộn. Nhưng ba tin rằng trong tình
yêu, con ba cũng chẳng cần đòi hỏi gì và có
khi, chính những khuyết điểm đó, con càng
thương ba của con hơn, Xu nhỉ?
Ngoài ra, ba
cũng muốn lợi dụng cơ hội này để tặng con
một món quà tinh thần mà ba còn có thể làm
được. Vì rồi đây, có thể thời gian và hoàn
cảnh không cho phép ba thực hiện được theo ý
muốn. Vả lại, ba đã suy nghĩ và cố tìm tòi
để kiếm cho con một món quà đánh dấu ngày
con thuộc trọn về Chúa, nhưng ba thấy quà
cáp gì, có thể con thích trong chốc lát,
chẳng hạn một cuốn sách hay con ưa thích,
nhưng nó không phải là công khó của ba. Ba
muốn món quà ba tặng con trong ngày khấn của
con là món quà từ con tim, khối óc, bằng lao
động của ba trong nhiều ngày để nói hết nên
được lòng ba yêu con. Món quà ba muốn tặng
con đây là ba sẽ viết cho con về cuộc đời
bác ái tuyệt vời của chị Antony Nhẫn.
Sở dĩ ba chọn món quà này để tặng con,
vì cũng như chị Antony, con sẽ tận hiến cho
Chúa và phục vụ các linh hồn. Đồng thời cũng
nhớ đến má
con, người mà suốt đời chỉ có một mơ ước là
mong cho con dâng mình cho Chúa. Nhưng thật
là bất hạnh! Ngày mà con
trang trọng tiến tới bàn thờ Chúa, đầu đội
triều thiên ngày cưới, tay cầm nến sáng, nhẹ
nhàng bước tới bàn thánh, đôi mắt mờ lệ gắn
chặt vào nhà tạm giữa những tiếng hát du
dương của các thiên thần:
Hãy vui mừng mà cảm tạ Chúa Cha,
Phần gia nghiệp Người dành
cho ta,
Là
những ai thuộc trọn về
Cha,
Trong Nước Trời ánh sáng
chan hoà.
(x. Cl 1,12)
thì má con không còn nữa.
Phải, nếu má con được thấy Xu ạ!
Khi
con được quỳ giữa cung thánh để đọc lời tuyên
khấn tạm, hẳn người sẽ khóc ngất đi vì sung
sướng.
Xu ạ! Ba dám quả quyết với
con về mối xúc cảm của má con vì ba đã có đủ yếu
tố: ngay từ hồi con còn học ở trường các bà
phước,
má con đã có ý định cho con đi tu; nhưng ba
chống đối ý kiến đó vì ba chỉ có mình con là con
gái. Ba đưa hết lý do để bênh vực lập trường của
ba: nào là ơn gọi không do ý muốn ba má, nào là
con còn nhỏ không nên đầu độc…
và rồi ba giấu nhẹm ý muốn của má con. Không
ngờ, khi lớn lên chính con cũng có ý muốn đó.
Tuy
nhiên ba vẫn chưa chịu lùi, mãi đến lúc má con
đau nặng, ba đành phải chiều ý bà. Đến bây giờ
ba thấy con và má con có lý, nhất là sau cuộc
hành trình của ba, ba mới thấy con đường những
người tận hiến cho Chúa là con đường cao quý.
Về phần lý thuyết của con đường đó như thế nào,
ba không được rõ, ba chỉ có thể hiểu lơ mơ;
nhưng qua suy nghĩ và nhất là những điều cụ thể
ba thấy, con đường tận hiến là một con đường lý
tưởng: sống giữa trần gian mà không thuộc về
trần gian,
nên mọi sự cho mọi người
và kết
thúc cuộc đời trong an bình, chẳng hạn
như
gương chị Antony Nhẫn.
Đối với ba, chị Antony là một vị thánh lớn. Ba
nói riêng với ba thôi, vì một
đấng
thánh
trong Giáo Hội đòi hỏi nhiều điều kiện lắm. Còn
đối với ba, nấm mộ của chị ở trại cùi,
những chi tiết xác thực chung quanh cuộc sống và
cái chết vì bệnh cùi đã đủ. Và với niềm tin đó,
ba đã quỳ cầu nguyện cho con của ba được trọn
đời tận hiến cho Chúa và phục vụ đồng loại.
Nhưng đang khi cầu nguyện cho con ba hơi giật
mình,
vì như ba đã nói với con, tính tình con có nhiều
điểm giống ba. Thế mà ba, một con người tình
cảm, rất dễ bị tình cảm làm thay đổi những quyết
định của ý chí. Ngoài ra, ba không cần phải giấu
diếm để nói thật với con rằng: con của ba vừa có
duyên vừa có sắc,
mà ở đời con người vừa có duyên vừa có sắc, lại
nhiều tình cảm nữa, rất dễ trở thành cái mốc cho
nhưng mũi tên tình bắn vào. Nhưng ba hy vọng
điều ba lo sợ là viễn vông, vì dù thực con có
những nét ba vừa mới viết; nhưng con đã được tu
viện, bề trên và chị em uốn nắn.
Ba đã có dịp được đọc cuốn “Tự Thuật” của Thánh
nữ
Têrêsa bổn mạng của con, qua đó ba đã thấy được
tác động hoán cải của chị em, của bề trên và tu
viện. Do vậy, Xu Xu của ba! Con có nhiều tình
cảm, nhưng chắc cũng còn thua Thánh bổn mạng của
con, người đã muốn kéo dài cuộc đời bệnh tật của
mình để Chúa cứu nhiều linh hồn,
Người
đã muốn xuống
hoả
ngục để Chúa giải thoát các linh hồn…
Nhưng điều mà ba yên tâm nhất đó là ơn Chúa
-
Chúa có thể làm được mọi sự theo ý
Người muốn - Người
có thể làm cho những viên đá trở
thành con cái Abraham, thì Người
cũng có dư quyền năng để gìn giữ
và dẫn con đến chỗ Người muốn, điều cần là con
có thiện tâm.
Cũng qua cuộc đời của Thánh nữ Têrêsa và của chị
Antony Nhẫn, ba đã thấy rõ nét đời sống tin yêu
phó thác cho Chúa, nói khác đi là trở nên dụng
cụ trong tay Chúa uốn nắn. Ba cũng cầu cho con
của ba trong ngày tận hiến,
nhận định rõ
được
con đường con đi. Thật vậy Xu ạ! Số người tận
hiến cho Chúa không phải là thiếu, nhưng biết
tìm cho mình một con đường sống tận hiến, theo
ba biết, có lẽ không nhiều đâu con
ạ.
Ba nói như vậy không có ý bảo con phải vào dòng
Kín hay đi phục vụ bệnh nhân trong trại cùi như
chị Antony Nhẫn. Không, ba không có ý đó. Phục
vụ Chúa thì ở đâu, làm gì cũng được,
chẳng
hạn như chủ trương của Dòng con: phục vụ con cái
giới lao động trong các trường học, các nhà trẻ,
các cô nhi, viện dưỡng lão
-
hay các dòng khác: trong các nhà thương, trại
cùi… hoặc lao động giúp đời như các Tiểu muội,
nhưng trong tất cả những hoạt động
phục vụ đó để tìm ý Chúa. Ba
nghĩ và ba tin như vậy. Con
sẽ theo được Thánh Bổn Mạng con, theo được gương
chị Antony Nhẫn trong con đường tận hiến.
Đó là lý do ba chậm trễ trả lời cho con Xu
ạ,
và bây giờ ba sẽ từ từ thuật lại cho con cuộc
hành trình của ba cùng với phái đoàn Caritas
trung ương đến thăm trại cùi Quy
Hoà.
Ba sẽ thuật cho con nghe những sự kiện cụ thể
cùng với những suy luận của ba. Hy vọng con có
thể rút
ra được những bài học cần thiết trong món quà ba
tặng con.
Thương!